TRUYỆN FULL

[Dịch] Ai Nói Ta Không Phải Nhà Mạo Hiểm Chân Chính

Chương 20: Ủy thác càn quét liên hợp quy mô lớn

Sau một phen suy nghĩ, hắn đoán rằng độ khó khi tăng thuộc tính có liên quan tới chỉ số căn cơ của bản thân.

Lúc mới xuyên việt tới đây, lực lượng và thể chất của hắn đều chỉ có 4 điểm.

Khi ấy, chỉ cần rèn luyện qua loa một chút, điểm thuộc tính đã tăng vùn vụt như được ban không.

Nhưng thuộc tính có liên quan tới tiễn thuật, khả năng lớn chính là cảm tri, mà cảm tri của hắn vốn đã cao hơn mức 5 điểm của phàm nhân bình thường.

Có lẽ chỉ nâng tiễn thuật lên cấp độ nắm giữ (LV2) thôi thì đã không còn nhận được thuộc tính tương ứng nữa. Theo phỏng đoán của hắn, e rằng phải đạt tới cấp bậc cao hơn mới được.

Ngoài ra, hắn còn mơ hồ cảm nhận được một tầng trần vô hình.

Nó có thể là 10 điểm, cũng có thể là 12 điểm.

Một khi chạm tới ngưỡng giới hạn của phàm nhân, chỉ dựa vào rèn luyện thân thể e rằng sẽ không thể mang lại bất kỳ biến chất nào nữa.

Muốn phá vỡ bình cảnh này, con đường duy nhất có lẽ chính là thể hệ chức nghiệp giả.

Chỉ khi hoàn thành nghi thức chuyển chức, mới có thể phá bỏ giới hạn của cơ thể, tiếp tục vươn lên cao hơn.

Còn sau khi trở thành chức nghiệp giả, rốt cuộc chỉ có thể mạnh lên bằng cách nâng cấp bậc chức nghiệp, hay còn có thủ đoạn cường hóa nào khác, thì hiện giờ Lance vẫn hoàn toàn mù mờ.

“Xem ra phải nghĩ cách kiếm thêm chút tin tức.”

Chỉ dựa vào mấy quyển sách thường thức bày bán đầy rẫy trong tiệm sách rõ ràng là không đủ, hắn cần những tài liệu chức nghiệp giả cốt lõi hơn.

Cho dù chỉ là tin tức chức nghiệp bị thiếu sót, diện bản của hắn dường như cũng có thể tự ghép lại cho hoàn chỉnh.

Đúng lúc hắn đang nghĩ xem nên đi đâu dò hỏi tin tức.

“Kẽo kẹt——”

Cánh cửa văn phòng của Grayson ở phía sau chợt bị đẩy mở.

Lance theo bản năng ngoảnh đầu lại.

Chỉ thấy Ni Nhã đang vất vả ôm một cuộn giấy da dê khổng lồ bước ra.

Cuộn trục kia trông nặng không nhẹ, lại còn phải giữ mấy hộp đinh ghim trong lòng, khiến bước chân nàng có phần chao đảo.

“Lance!”

Ni Nhã vừa ngẩng đầu đã thấy Lance đang đứng ngẩn người, lập tức mừng rỡ như gặp được cứu tinh, vui vẻ vẫy vẫy một tay.

“Mau qua đây đỡ ta một chút, thứ này nặng quá!”

Lance bất đắc dĩ bật cười, đứng dậy bước tới, thuận tay nhận lấy cuộn trục khổng lồ kia.

Vừa cầm vào tay, hắn đã cảm thấy hơi trĩu. Độ dày lẫn chất liệu của cuộn giấy da dê này đều vượt xa đơn ủy thác thông thường, phần đầu còn đóng một dấu đại ấn sáp công hội hết sức nổi bật.

“Đây là gì vậy?”

Lance vừa hỏi, vừa theo Ni Nhã đi về phía bảng thông báo nổi bật nhất giữa đại sảnh.

“Thông báo công hội mới nhất.”

Ni Nhã xoa xoa cổ tay hơi nhức mỏi, rồi lấy từ trong hộp ra một chiếc đinh ghim.

“Lão hội trưởng kia cuối cùng cũng ngồi không yên nữa rồi, định làm một vố lớn.”

Lúc này vẫn còn sớm, trong đại sảnh chỉ lác đác vài mạo hiểm giả dậy sớm đang chỉnh lý trang bị, không mấy ai chú ý tới động tĩnh bên này.

Lance trải cuộn trục ra chính giữa bảng thông báo, giúp Ni Nhã ghim phẳng bốn góc.

Theo cuộn trục dần mở ra, nội dung bên trên cũng hiện rõ mồn một trước mắt Lance.

Tiêu đề được viết bằng sắc đỏ chói mắt, toát lên một luồng khí tức sát phạt dày đặc.

【Ủy thác càn quét liên hợp quy mô lớn khu vực Đồng Khê sâm lâm】

Ánh mắt Lance nhanh chóng quét qua.

Đây vậy mà lại là một lệnh triệu tập ban cho toàn bộ mạo hiểm giả đã đăng ký trong công hội.Hơn nữa, khác hẳn những đợt càn quét nhỏ lẻ trước kia, lần này công hội đã phân chia chiến khu rõ ràng, thậm chí còn vạch ra cả lộ tuyến tiến công hết sức chi tiết.

Lance không khỏi kinh ngạc. Đây rõ ràng là một cuộc chiến cục bộ nhắm thẳng vào ma vật trong Đồng Khê sâm lâm.

Đứng trước bảng thông báo, Lance dõi mắt theo hàng chữ đỏ rực phía trên, chậm rãi đọc kỹ toàn bộ nội dung lệnh triệu tập.

Phải nói rằng, vị hội trưởng ngày thường trông như chỉ biết tính toán từng đồng xu, lần này quả thật đã bỏ ra một phen huyết bản.

Lão hội trưởng mưu sâu tính kỹ kia lần này vậy mà chẳng tiếc giá nào, cưỡng ép điều một nhóm chức nghiệp giả lão luyện từ địa lao, nơi có lợi ích cao hơn, quay về làm lực lượng chủ lực.

Hơn nữa, lệnh triệu tập cũng viết rất rõ, tất cả mạo hiểm giả tự do đều phải lấy hình thức tiểu đội để đăng ký.

Đến lúc đó, công hội sẽ chia Đồng Khê sâm lâm thành từng chiến khu khác nhau, sắp xếp các đội ngũ tiến lên theo đúng lộ tuyến đã định, càn quét cả khu vực như dùng lược chải qua từng tấc đất.

Nhưng sau khi cẩn thận xem xét bản đồ tiến công, Lance phát hiện hội trưởng cũng chưa cuồng vọng đến mức muốn quét sạch toàn bộ Đồng Khê sâm lâm.

Điều đó vốn không thực tế, bởi chỉ có quân đoàn chính quy mới làm nổi chuyện ấy.

Mục tiêu của hành động lần này vô cùng rõ ràng, chỉ là đẩy phạm vi hoạt động của nhân loại tiến sâu thêm năm dặm, trọng điểm thanh trừ những ổ ma vật và hang động ẩn nấp có thể uy hiếp khu vực rìa rừng.

“Thủ bút này...”

Lance xoa cằm, vẻ mặt đầy suy tư.

Phong cách hành sự tiến từng bước vững chắc, đánh chắc tiến chắc như vậy khiến hắn không khỏi hoài nghi, có khi vị hội trưởng kia thuở trẻ từng ở trong quân đoàn chính quy của vương quốc cũng nên.

Thật ra Lance khá mong chờ hành động lần này.

Dù sao, một khi càn quét thành công, mức độ nguy hiểm ở khu vực ngoại vi Đồng Khê sâm lâm sẽ giảm mạnh, sự ổn định của hoàn cảnh xung quanh cũng theo đó mà tăng lên.

Đến khi ấy, bất kể là hái linh thảo hay săn giết ma vật lạc đàn, mức độ an toàn đều sẽ được nâng cao đáng kể.

“Nghe nói là vì hội trưởng đã đạt thành hiệp nghị hợp tác với phía Tử La Lan học viện.”

Ni Nhã đứng bên cạnh, vừa sửa sang hộp đinh ghim vừa thuận miệng nói.

“Lão già đó lần này bày trận rầm rộ như vậy, e là muốn dọn sạch bãi trước khi đám học sinh được nuông chiều từ bé kia tới nơi.”

“Dù sao nếu để đám học sinh ấy vừa đặt chân đến đã mất mạng, bên học viện cũng khó bề ăn nói.”

“Học sinh?”

“Vì sao lại tìm bọn họ hợp tác?”

Lance khó hiểu hỏi.

Dù sao hắn mới tiếp xúc với giới mạo hiểm giả chưa lâu, rất nhiều chuyện vẫn chưa nắm rõ.

“Ngươi quên chuyện ma lực bạo tẩu ở địa lao mấy tháng trước rồi sao?”

Ni Nhã khẽ thở dài, giơ một ngón tay lên lắc lắc trước mặt Lance.

“Khi đó, kẻ thương vong nặng nề nhất chính là pháp sư.”

Lance gật đầu. Khi ấy hắn vừa vào công hội chưa bao lâu thì đã xảy ra biến cố lớn như vậy, đến giờ vẫn còn nhớ rõ mồn một.

Trong mạo hiểm giả tiểu đội, pháp sư tuy có sức công phạt cực mạnh, nhưng lại là kẻ yếu ớt nhất về mặt phòng hộ. Một khi gặp phải biến cố bất ngờ, khả năng sống sót thường thấp nhất.

Đợt tai họa ấy về cơ bản đã khiến tầng lớp pháp sư bản địa ở Hôi Nham trấn xuất hiện đứt gãy, giờ muốn tìm trên phố một người có thể tiện tay tung ra một quả hỏa cầu cũng đã là chuyện khó khăn.

“Nhưng nhiệm vụ tảo đãng lại không thể thiếu pháp sư.”

Ni Nhã lên tiếng giải thích.

Lance nghe vậy khẽ khựng lại, rồi lập tức hiểu ra mấu chốt bên trong.Trong một mạo hiểm giả tiểu đội tiêu chuẩn, tầm quan trọng của pháp sư là không thể thay thế.

Ngay cả những pháp sư học đồ còn chưa chính thức trở thành pháp sư, chỉ bằng vài sơ cấp pháp thuật mà họ nắm giữ, cũng đã có thể tạo ra phạm vi sát thương lực vượt xa vật lý chức nghiệp.

Nhất là khi đối mặt với quái vật triều như ca bố lâm, loài ma vật dựa vào số lượng để áp đảo, một đạo hỏa hoàn thuật của pháp sư thường còn hữu hiệu hơn cả ba chiến sĩ vung kiếm chém giết suốt nửa ngày.

Càng chưa nói đến những nhiệm vụ tảo đãng chuyên biệt.

Phá hủy ổ ma vật, thanh tẩy thụ ô nhiễm đích thổ địa, xua tan động huyệt trung độc khí, những việc bẩn thỉu và nhọc nhằn ấy đều không thể thiếu thi pháp giả.