Vương Ngạn biết rất rõ, một khi để Trương Cường nhúng tay vào, với đám người chơi bọn họ chưa chắc đã là chuyện tốt. Bởi vì tang lễ rất có thể sẽ phát sinh biến cố, thậm chí không thể tiếp tục được nữa. Đây chính là suy tính riêng của hắn.
Nhưng may là Vương Ngạn đã có cách giải quyết của mình.
“Tôi tin các anh.” Trương Cường nhìn chằm chằm Vương Ngạn, “Nhưng tối nay chúng ta phải liên lạc được với bên ngoài. Chỉ dựa vào mấy người chúng ta thì không cứu nổi nhiều người như vậy. Chuyện này anh đã hứa với tôi rồi.”
Vương Ngạn gật đầu: “Đương nhiên.”
Thật ra chuyện này hắn vốn chẳng cần cố tình hứa với Trương Cường, bởi vì ngay cả phía Lục Dao cũng không thể bỏ qua. Giống như lần ở khách sạn, Lục Dao tuyệt đối sẽ không bỏ mặc những người ở đây. Đương nhiên, đó là chuyện của thế giới này, không hề xung đột với người chơi. Điều hắn cần bảo đảm chỉ là tang lễ sắp diễn ra.
