Nhưng chuyện đó sao có thể được?
Trong căn phòng này tổng cộng chỉ có bốn người bọn họ, lúc nãy người họ nhìn thấy đứng ở cửa cũng chỉ có ba, vậy sao lại có một người từ trong phòng đi ra ngoài được?
Hai hòa thượng đầy bụng khó hiểu, chỉ nghĩ chắc là mình nhìn nhầm, hoặc thật ra đúng là có một người như thế, chỉ là lúc nãy họ không để ý thôi. Nhưng hai gã trung niên kia lại liếc nhìn nhau, do dự xoay người, nhìn về phía băng quan.
Lúc này, tim cả hai đều hơi run lên, họ cảm thấy... bóng lưng vừa rồi hình như rất giống người đang nằm trong quan tài...
Ý nghĩ lóe lên trong khoảnh khắc ấy khiến da đầu họ tê rần, lông tóc dựng đứng. Hai người thậm chí còn không kịp để ý đến Lão Hà đang ngã dưới đất, vội quay đầu nhìn sang, chỉ thấy thi thể trong quan tài vẫn bị tấm vải trắng quấn kín mít, chỉ lộ ra một gương mặt vàng bệch, hai mắt nhắm nghiền.
