Trở lại chốn xưa
Trời dần tối, ánh lửa trên bàn chập chờn lay động. So với cảnh náo nhiệt ở những bàn khác, bàn chỉ có người chơi ngồi này lại mang bầu không khí quái lạ. Vương Ngạn quan sát sắc mặt mọi người, cảm giác dù lão già còn chưa mở miệng, nhưng dường như ai cũng đã biết lão sắp nói gì rồi.
Điều đó cũng không lạ, bởi vì ngoài hắn ra, những người còn lại đều đến từ cùng một thế giới.
Chỉ có điều, chuyện này có lẽ cũng đồng nghĩa với việc trong thế giới của người chơi lại xảy ra biến cố lớn nào đó, hơn nữa còn là chuyện lớn ai ai cũng biết.
“Rạng sáng ngày 27 tháng 5, hay nói chính xác hơn... là rạng sáng thuộc về chúng ta, ở Thượng Thành đã xảy ra một vụ thảm sát kinh hoàng. Mà theo những gì tôi biết, trong vòng mười hai tiếng sau đó, ở nhiều nơi trên cả nước cũng liên tiếp bùng phát những sự việc có hình thức khác nhau nhưng bản chất tương tự. Chuyện này dĩ nhiên không phải trùng hợp, mà là điều tất yếu.”
