Cạch—
Cùng lúc bước vào thang máy, Vương Ngạn rốt cuộc cũng giật phăng dải băng bịt mắt xuống.
Bóng tối bao trùm gần như suốt cả Cơn ác mộng đến giờ phút này mới thực sự bị xua tan. Nhìn đám người chơi đứng đông nghịt trong thang máy, tất cả đều đang im lặng chằm chằm nhìn mình, Vương Ngạn hơi tặc lưỡi. Đây là lần đầu tiên hắn thấy thang máy nhét nhiều người cùng lúc đến thế.
Lúc này, không gian bên trong thang máy vô cùng chật chội. Chín người chơi kẻ đứng người ngồi, đồng loạt đổ dồn ánh mắt vào Vương Ngạn - người cuối cùng bước vào, dáng vẻ dường như ai cũng có điều muốn nói.
Vương Ngạn chẳng buồn để tâm đến bọn họ. Hắn mở chiếc túi lớn màu đỏ ra kiểm tra, thấy đồ ăn bên trong vẫn còn nguyên vẹn thì vô cùng hài lòng.
