RẦM!
RẦM!
RẦM!
Vương Ngạn siết chặt con dao bằng cả hai tay, gân xanh nổi hằn trên mu bàn tay thô ráp. Những tiếng chém bổ điên cuồng vang lên không ngớt, liên tục dội lại trong cái không gian vốn chẳng hề nhỏ hẹp này.
Chẳng mấy chốc, tấm thạch cao trước mặt đã bị đập thủng một lỗ. Vương Ngạn tạm dừng tay, chạm vào mép lỗ hổng để cảm nhận hơi lạnh truyền đến từ đầu ngón tay. Dù lúc này chẳng nhìn thấy gì, nhưng trong đầu hắn đã tự phác họa ra một khung cảnh chân thực đến rợn người: sâu bên trong cái lỗ này, dường như đang có thứ gì đó nấp trong bóng tối lén lút nhìn trộm hắn.
