Bàn tay Vương Ngạn vươn tới, nhưng lại xuyên thấu qua bóng người mờ ảo trước mặt. Cả người hắn sững sờ chôn chân tại chỗ.
Hắn biết, trong Cơn ác mộng này, thị giác và thính giác đều có thể đánh lừa con người, nhưng duy nhất xúc giác thì không...
Lúc này, trước mặt hắn vẫn đang đứng một "người" giống hệt Lý Thác, nhưng hắn lại thừa hiểu rằng, nơi này giờ chỉ còn lại một mình hắn... Kể từ khoảnh khắc tay hắn không còn chạm được vào đối phương nữa, cũng đồng nghĩa với việc Lý Thác đã biến mất. Giống hệt như bất kỳ người chơi nào vi phạm quy tắc trước đó.
Răng rắc—
Gân xanh trên trán nổi lên giật giật, đầu óc Vương Ngạn hoàn toàn trống rỗng. Từ đồng tử, hai bàn tay, trái tim, cho đến cả cơ thể hắn đều run lên bần bật không sao kiểm soát nổi.
