“Đúng là tự làm tự chịu.”
Nhìn cảnh trước mắt, Vương Ngạn không nhịn được mà nghĩ tới chỗ đồ ăn hắn mang ra từ Cơn ác mộng trước.
Ngay từ lúc bắt đầu Cơn ác mộng, hắn đã luôn mang theo cái túi đó bên người. Nhưng đến khi vất vả lắm mới đem được về hiện thực, Vương Ngạn lại vì cảm xúc tiêu cực trong lòng mà
không lấy ra dùng.
Dù vừa rồi, túi đồ ăn bị hắn lãng phí đã bị hắn đập vào cửa, coi như gỡ được một phần thắc mắc trong lòng, nhưng nói gì thì nói, vẫn là lãng phí, hoàn toàn đi ngược lại nguyên tắc “lãng phí là đáng xấu hổ” của hắn.
