Đúng tám giờ, điện thoại rung lên một cái. Ngay sau đó, màn hình lại chuyển thành màu đỏ máu, nổi bật một dòng chữ — “thang máy đã mở”. Vương Ngạn bật đèn pin trên điện thoại, đứng dậy đi về phía cánh cửa.
Đã thêm một tuần kể từ lần trước hắn rời khỏi Cơn ác mộng, nhưng với Vương Ngạn, quãng thời gian ấy chỉ như một cái chớp mắt.
Trong suốt thời gian đó, Lục Dao không gọi cho hắn thêm lần nào, hắn cũng không rời khỏi căn hộ, chỉ âm thầm chờ thời gian trôi.
Mở cửa ra, hành lang yên ắng ngập trong mùi mục rữa khó ngửi.
Tối nay trước khi rời đi, Vương Ngạn không ăn gì thêm.
