Lộc cộc lộc cộc! Trần Lâm Đình lùi thoắt lại phía sau, sắc mặt vốn đã nhợt nhạt nay càng tái mét không còn hột máu, trong mắt ngập tràn vẻ kinh hoàng.
Cô gái tóc ngắn vốn đứng cách đó không xa, thấy vậy liền vươn tay giữ cô nàng lại.
Lúc này, cô có thể cảm nhận rõ cả người Trần Lâm Đình đang run lên bần bật.
Cũng chính vào khoảnh khắc này, cô gái tóc ngắn mới một lần nữa nhận ra: Cái gọi là "người chơi", dù có dày dặn kinh nghiệm hay lợi hại đến đâu, thì về bản chất cũng chẳng khác gì người bình thường.
Vô số những trải nghiệm kinh hoàng ấy có thể mài giũa con người ta trở nên bình tĩnh, quyết đoán, hoặc chai sạn, máu lạnh; nhưng đồng thời, nó cũng có thể khiến họ trở nên nhạy cảm, yếu đuối, thậm chí suy sụp tinh thần như chim sợ cành cong. Những thái cực hoàn toàn đối lập này sẽ hội tụ trên người mỗi người chơi, cho đến tận lúc chết đi.
