Vương Ngạn nhìn thấy con số hiển thị thời gian trên điện thoại di động vừa nhảy lên, điểm đúng tám giờ một phút.
"Hắn chết rồi..."
Đôi môi cô gái tóc ngắn vô thức mấp máy, cho đến tận lúc này, đầu óc cô vẫn hoàn toàn trống rỗng.
"Vậy... tiếng bước chân rốt cuộc là..."
Cô ngẩng đầu nhìn về phía cầu thang bộ tối tăm, nhưng đúng lúc này lại chợt nhận ra... tiếng bước chân yếu ớt ban nãy giờ đã biến mất tăm.
