Sáng ngày thứ ba sau khi Vương Ngạn trở về hiện thực, trời không mưa, trái lại còn là một ngày nắng đẹp hiếm hoi.
Hắn vừa ngồi xuống trước cửa sổ ban công thì điện thoại rung lên "bzz" một tiếng. Là Lục Dao gọi tới.
"A lô? Vương Ngạn à, cậu sao rồi?"
Trong điện thoại truyền ra giọng nói quen thuộc của Lục Dao.
Tuy hai người chẳng phải bạn bè thân thiết, nhưng dù sao cũng từng cùng nhau trải qua hoạn nạn, thế nên giọng Lục Dao lúc này nghe rõ vẻ lo lắng.
