"Mày..."
Bà cụ biến sắc, câu nói nghẹn lại trong họng. Bà ta trừng trừng nhìn Vương Ngạn, như thể muốn dùng ánh mắt giết chết hắn ngay lập tức.
"Cậu muốn hỏi gì thì hỏi thẳng đi." Gã đeo kính gọng vàng nhíu mày cướp lời, giọng điệu đầy gai góc, "Nhưng tôi không đảm bảo sẽ trả lời được đâu."
Gã nhìn đối phương với vẻ khó hiểu, đến giờ vẫn chưa biết tên này rốt cuộc định làm cái trò gì.
Bản thân gã xui xẻo đủ lâu rồi, cũng chưa từng làm chuyện gì thất đức hại người, đối phương bới đâu ra rắc rối mà tìm chứ?
