Năm 1987, quán băng thất Cửu Long.
Trần Tế Cửu tóc mai đã bạc và Trư Du Tử đứng canh bên ngoài quán, không cho bất kỳ ai bước vào.
“Xin lỗi, hết chỗ rồi!”
“Xin lỗi, hôm nay chỗ này được bao trọn!”
“Làm cái trò gì thế, đến cả quán băng thất mà cũng bao trọn? Giàu thế thì đi bao luôn Hồng Khám đi!” Một cặp đôi đang yêu bị chặn ngoài cửa, người đàn ông quay sang mỉa mai Trần Tế Cửu.
