Ánh mắt Bách Lý Cừ đầy vẻ hiểm độc, khóe môi nhếch lên cười lạnh: “Chỉ cần bên ngoài thật sự đánh lớn, Thạch Chí Kiên đừng hòng yên thân! Tốt nhất là có vài người chết, chết càng nhiều càng tốt!”
Thạch Ngọc Phượng và mọi người đều căng thẳng ra mặt, chẳng hiểu đám người bên ngoài bị làm sao nữa.
Đám Quỷ Tây có mặt ở đây ngày thường toàn sống trong nhung lụa, nào đã từng gặp cảnh này. Vừa nghe bên ngoài bạo động là cả đám hoảng loạn, suýt nữa chui cả xuống gầm bàn, chỉ sợ người ngoài xông vào thật.
Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc ——
Bên ngoài đang ầm ĩ bỗng nhiên im bặt.
