Tình hình bên ngoài rất nhanh đã truyền vào hiện trường bầu cử. Nghe tin xong, Bách Lý Cừ cực kỳ đắc ý. Lão ngạo nghễ rút khăn tay ra chấm khóe miệng, ngoắc ngón tay gọi một người tới dặn: “Đừng để xảy ra xung đột, bảo người của chúng ta thấy đủ thì dừng.”
“Vâng, Đại nhân!”
Người kia lui xuống.
Lúc này Bách Lý Cừ mới quay sang nói với Mạch Lập Hạo: “Tình hình bên ngoài vẫn khống chế được. Tôi đã cài người vào trong đám người ngưỡng mộ của ngài, lúc nào cũng có thể chờ lệnh!”
Mạch Lập Hạo khẽ mỉm cười: “Ông làm việc, tôi yên tâm!”
