Sáng hôm sau, đúng như đã hẹn, Thạch Chí Kiên cùng Rockefeller uống trà sáng.
Hôm nay trời còn lạnh hơn hôm qua, tuyết ở New York rơi dày như lông ngỗng. Ngồi trong nhà hàng của khách sạn, nhìn qua lớp kính thấy bên ngoài trắng xóa một màu, lòng Thạch Chí Kiên lại càng bình thản lạ thường.
Rockefeller không còn khuyên Thạch Chí Kiên rút khỏi cuộc thương chiến này như tối qua nữa. Ngược lại, ông tìm mấy chủ đề thú vị để tán gẫu với hắn, từ chuyện Hồng Kông cho tới chuyện ở Mỹ.
Bữa trà sáng kéo dài chừng gần một tiếng.
Mãi đến khi Rockefeller nhìn thấy một chiếc Lincoln dừng lại bên dưới cửa sổ, có người bước xuống xe, ông mới quay sang nói với Thạch Chí Kiên: “Bữa trà sáng đến đây thôi, chúc cậu may mắn, Thạch thân mến!”
