“Mọi người nói xem, cái gã Người Trung Quốc đó rốt cuộc là hạng người thế nào?”
Bên trong câu lạc bộ, lấy ba người Solon, Pang Ke và William làm chính, đám người chia thành từng nhóm nhỏ, năm ba người tụ lại. Từng vị tai to mặt lớn, từng kẻ tinh anh đều ăn mặc bảnh bao, tay cầm ly rượu, hạ giọng trò chuyện.
Trong đó có một gã Người da trắng vừa lùn vừa béo cười khẩy, thấp giọng nói.
“Cái này phải hỏi Arthur mới đúng. Y từng tiếp xúc với gã Người Trung Quốc đó, nói chính xác hơn là từng chạm trán với hắn, chắc chắn biết hắn là hạng người gì!” Một gã cao gầy khác cầm ly rượu, cười khinh miệt nói, “Nhưng theo tôi thấy, dù hắn có ghê gớm đến đâu thì cũng chỉ là một Người Trung Quốc. Cái thứ gen thấp kém ấy đã định sẵn hắn không thể vượt qua chúng ta!”
“Đúng thế, Pang Ke nói không sai!” Gã Người da trắng lùn béo nói. “Theo Solon tôi thấy, mấy lời đồn về hắn toàn bị thổi phồng quá mức! Ai cũng biết hắn đến từ Hồng Kông, một thuộc địa của Gã người Anh. Đến cả Gã người Anh còn cai quản được bọn họ, vậy hắn có bản lĩnh gì mà tới đây làm mưa làm gió?”
