“Sự kiện? Ý anh là cái ‘Quý Phụ Chi Dạ’ đó hả?” Trần Tiểu Miêu đảo mắt một vòng, giọng đầy vẻ khinh khỉnh: “Theo tôi thì có đếch gì phải sợ! Cái Kim Bách Hãn đó bị tôi rút ruột rỗng tuếch rồi, mở vũ trường mà không có gái ngon thì làm ăn cái nỗi gì? Bọn họ bày đặt làm cái trò ‘Quý Phụ Chi Dạ’ chẳng qua là lòe thiên hạ thôi. Anh cứ chống mắt lên mà xem, ở cái đất Mạn Cốc này làm gì có đàn bà nào dám bén mảng tới?”
“Ha ha ha!” Gã Tóc Xoăn cười lớn, vỗ đùi đét một cái: “Chú mày nói chí phải! Thái Lan xưa nay vẫn trọng nam khinh nữ, đàn ông ra ngoài trăng hoa trác táng thì được, chứ đàn bà thì chỉ có nước ru rú xó nhà! Giờ lão Trần Tra Lý kiếm được cao nhân định vực dậy cái động đó à? Tôi sợ lần này lão chết còn lẹ hơn!”
“Đại ca nói quá chuẩn! Tôi đã bảo cái thằng họ Thạch đó không tin được đâu! Thế mà lão họ Trần vẫn tin nó sái cổ, phen này kiểu gì cũng bị nó hại chết tươi!”
“Ha ha ha!”
Tiếng cười cợt nhả vang vọng khắp phòng.
