Hóa ra lúc mới bắt đầu tham ô, bọn họ còn rất cẩn trọng. Dù là sổ sách nhập xuất rượu hay báo cáo tồn kho đều làm cực kỳ kín kẽ, khớp nối đâu ra đấy.
Nhưng về sau gan to dần lên, bọn họ bắt đầu lười biếng. Dẫn đến việc sổ sách càng đối chiếu càng lộn xộn, đến mức chính bọn họ nhìn vào cũng thấy không ngửi nổi.
Thạch Chí Kiên rót một ly Whiskey, ngồi trên ghế ông chủ với dáng vẻ lười biếng, ung dung quan sát bọn họ.
Đôi khi muốn hạ gục kẻ địch không cần phải tự mình ra tay, cứ để chúng tự đối phó với chính mình. Những bê bối tự vạch trần đó cũng đủ dọa chết bọn họ rồi.
“Sao tự nhiên nóng thế nhỉ?”
