Rượu qua ba tuần, thức ăn cũng đã vơi.
Hôm nay tâm trạng Trần Tra Lý rất tốt, ông ngậm điếu thuốc trên môi, cô bạn gái Tử La Lan ở bên cạnh liền châm lửa giúp.
Trần Tra Lý rít một hơi, chỉ tay về phía Thạch Chí Kiên nói: "A Kiên này, cậu đúng là người nhanh nhạy, lại biết dùng cái đầu... nhìn kiểu gì cũng không giống người thường. Nếu không ngại thì có thể kể một chút xem rốt cuộc cậu làm nghề gì không?"
Thạch Chí Kiên khẽ mỉm cười, bắt đầu "diễn sâu": "Hồi ở Hồng Kông tôi cũng coi như có chút tiếng tăm, nhưng giờ thì sa cơ lỡ vận rồi, không đáng nhắc tới!"
Giọng điệu này, dáng vẻ này của Thạch Chí Kiên khiến Trần Tra Lý và Phùng Quốc Quyền phải đưa mắt nhìn nhau. Cả hai đều nhận định Thạch Chí Kiên có lẽ xuất thân từ gia đình quyền quý, gia đạo sa sút nên mới phải dạt sang Thái Lan kiếm cơm.
