Báo hại Thạch Chí Kiên nuốt nước miếng ừng ực. Có ai ngờ được đường đường là một tỷ phú tầm cỡ thế giới như hắn, giờ phút này lại cháy túi, đến một suất cơm sườn heo cũng không mua nổi.
Đi dạo một vòng đến tận trưa, Thạch Chí Kiên vẫn chẳng kiếm được việc gì ra hồn.
Mấy chỗ tuyển dụng nếu không phải đi rừng cao su cạo mủ thì cũng là vào vườn chuối thu hoạch, hoặc làm chân chạy vặt trong khách sạn. Công việc ngon nghẻ nhất là quản lý cửa hàng bách hóa thì lại cần người bảo lãnh, một kẻ lai lịch bất minh như Thạch Chí Kiên lấy đâu ra cửa mà ứng tuyển.
“Này sếp, làm phần cá viên cà ri đi!” Một gã bán hàng rong gọi giật Thạch Chí Kiên lại.
“Khỏi, cảm ơn!” Thạch Chí Kiên xua tay, chợt nhớ ra điều gì, hắn quay lại hỏi gã bán hàng: “Cho hỏi Lợi Thị Thuyền Hàng đi đường nào?”
