"Nó là con bọ cạp, to lắm!" Mã đại sư khua tay múa chân, "To bằng nắm đấm này này!"
"Ồ, hóa ra là bọ cạp to bằng nắm đấm..." Thạch Chí Kiên gật gù, "Chắc dạo này trời nóng quá, Tiểu Cường chịu không nổi nên xuống sông tắm mát tí ấy mà...""Không thể nào, Tiểu Cường đâu có biết bơi!"
"Sao lại không? Trên đời này chuyện quái gì chẳng có!" Thạch Chí Kiên đáp, "Với lại, con Tiểu Cường nhà ông to như thế, thành tinh đến nơi rồi. Đừng nói là xuống sông tắm, ông bảo nó biết ăn chay niệm Phật tôi cũng tin..."
Đúng lúc Thạch Chí Kiên đang ba hoa chích chòe, A Hương chèo thuyền quay lại. Cô bé nhảy phắt lên bờ, reo lên: "Ông nội, xong rồi! Cái đồng hồ đó được giá phết đấy..."
"Không phải được giá, mà là cực kỳ giá trị!" Thạch Chí Kiên đính chính, "Cái đó tôi mua ở Mỹ tốn mười ba vạn đô la đấy!"
