Thạch Chí Kiên uống một ngụm nước đá.
Hắn thật sự không hiểu nổi tại sao bọn Tây này lại khoái uống nước đá đến thế, không sợ đau bụng hay sao.
"Thế nào, Thạch tiên sinh? Đỡ hơn chút nào chưa? Ngại quá, vì lý do đặc biệt, anh biết đấy, thân ngàn vàng như anh tuy bị thương ở trán nhưng lại không thể đến bệnh viện được. Tôi chỉ có mấy miếng băng cá nhân này thôi, anh dùng tạm nhé!"
Vừa dứt lời, Robin Hood da đen đã cẩn thận lấy băng cá nhân dán lên vết thương trên trán Thạch Chí Kiên.
Thạch Chí Kiên cười khẽ: "Nhìn hành động này của anh, tôi thật không biết rốt cuộc anh là cướp hay là bạn nữa!"
