Với Trần Tế Cửu và Trư Du Tử mà nói, hôm nay đúng là hãnh diện không gì sánh bằng.
Kể từ lúc bỏ trốn sang Vancouver, đám Lôi Lạc bắt đầu sống kiểu “dưỡng già sau khi nghỉ hưu”, cuộc sống chẳng còn chút máu lửa nào. Chút khí phách giang hồ ngày trước cũng bị bào mòn sạch, đến mức đi ngoài đường còn bị người ta cười nhạo, gọi là “hổ không răng”.
Trần Tế Cửu và Trư Du Tử ngoài mặt không nói gì, cũng đi theo Lôi Lạc sống kiểu an phận, nhưng trong lòng vẫn cứ cồn cào. Dù sao họ vẫn còn trẻ, từng tung hoành ở Hồng Kông, bảo họ cứ thế mà sống hết đời, chẳng làm nên trò trống gì, họ không cam tâm!
Nhưng không cam tâm thì sao?
Lôi Lạc mở tửu lâu thì bị đốt, mở tiệm vàng thì bị cướp, rồi gã cũng chùn bước. Là đàn em của Lôi Lạc, bọn họ đương nhiên cũng chỉ biết theo đó mà co đầu rụt cổ.
