Sullivan vừa đóng vai anh hùng xong trước mặt đám phóng viên, mới bước xuống khỏi bục phát biểu đã được tên tâm phúc bên cạnh báo cho biết Thị trưởng Powell đang chờ hắn trong văn phòng.
Vừa rồi còn hăng hái, khí thế bừng bừng, Giám đốc Tổng cục Cảnh sát Sullivan lập tức xìu như gà mắc mưa, mặt mày nhăn nhó đi lòng vòng tại chỗ, không ngừng xoa tay: "Giờ phải làm sao, tôi phải làm sao đây?"
"Hay là cứ nói anh ra ngoài có việc?" tên tâm phúc hiến kế.
"Trốn được một lúc chẳng lẽ trốn được cả đời?" Sullivan bác ngay đề nghị đó, cuối cùng giậm mạnh chân một cái, cắn răng nói: "Thôi, cứ đi gặp hắn trước đã!"
Trong văn phòng, Thị trưởng Powell không chút khách sáo, ngồi chễm chệ lên chiếc ghế xoay sau bàn làm việc của Sullivan, ngậm xì gà trong miệng, vẻ mặt nghiêm lạnh chờ hắn tới.
