“Như tôi vừa nói rồi đấy, tôi tới đây là để kết bạn, tiện thể bàn chuyện làm ăn. Còn cách tôi dùng có thể hơi cực đoan một chút, nhưng như vậy chẳng phải càng cho thấy tôi có gan và có thực lực sao?” Thạch Chí Kiên nhìn Sullivan, cười như không cười.
“Hừ!” Sullivan hừ lạnh, trừng hắn một cái.
Thạch Chí Kiên chẳng hề bận tâm, chỉ khẽ cười: “Tôi hiểu tâm trạng của anh, nên cứ nói chuyện làm ăn đi. Rời khỏi Powell, làm việc cho tôi, tôi giúp anh ngồi lên ghế Thị trưởng, sao nào, được chứ?”
Sullivan sa sầm mặt nhìn Thạch Chí Kiên: “Nói thì nghe hay lắm, nhưng tại sao tôi phải nghe anh?”
“Vì anh không còn lựa chọn nào khác!” Lần đầu tiên giọng Thạch Chí Kiên lạnh hẳn xuống, ánh mắt sắc lẹm, hắn đứng dậy bước tới trước mặt Sullivan.
