“Mạnh hội trưởng, tôi đã hiểu ý ông đến đây làm gì rồi. Nói thật, tôi rất cảm động, nhưng chuyện nào ra chuyện nấy. Từ ngày đến Vancouver, tôi đã quyết tu tâm dưỡng tính, không nhúng tay vào chuyện giang hồ nữa!”
Trong thư phòng, Lôi Lạc ngồi trên ghế, tay nâng tách trà, chậm rãi nói với Mạnh hội trưởng và ba người còn lại.
Mạnh hội trưởng năm nay năm mươi lăm tuổi, giống Lôi Lạc, đều là người Triều Sán, cũng là một trong những người đầu tiên tới Vancouver lập nghiệp.
Là một trong những thương nhân hàng đầu ở Vancouver, Mạnh hội trưởng chủ yếu kinh doanh đồ điện máy. Có thể nói, tivi, máy giặt cùng đủ loại đồ điện gia dụng lớn nhỏ mà các nhà ở Phố Tàu dùng, phần lớn đều qua tay lão.
Bởi vậy, ở Vancouver, Mạnh hội trưởng nổi tiếng với danh xưng “vua điện máy”. Tập đoàn điện máy họ Mạnh của lão, chỉ riêng lợi nhuận mỗi năm đã lên tới mấy chục triệu đô la Mỹ.
