Sa Đảm Hùng bước tới, đứng từ trên cao nhìn xuống Tề Vĩ Văn.
Lúc này, tóc tai Tề Vĩ Văn rối bù, dính đầy bùn, cả người lem luốc, đâu còn chút dáng vẻ của một nữ đại lão. Cô không cam lòng, trợn mắt nhìn Sa Đảm Hùng.
Sa Đảm Hùng khẽ hất mũi chân, hất thanh Hồ Điệp Đao rơi dưới đất lên!
Dao vừa vào tay, trên người Sa Đảm Hùng lập tức tỏa ra một luồng sát khí dày đặc.
Thấy vậy, Tề Vĩ Văn nhắm mắt lại: “Cho bà đây chết nhanh một chút!”
