Tề Vĩ Văn ngồi chễm chệ, không chút nương tay: “Tôi đến đây không phải để nghe anh giải thích! Tôi muốn có kết quả!” Vừa nói, cô vừa rút Hồ Điệp Đao ở thắt lưng, ném xuống trước mặt Cửu Đầu Điểu. “Theo giang hồ quy củ, tay anh dài quá rồi đấy, chặt một cái đi!”
“Đừng mà! Xin cô tha cho tôi!” Cửu Đầu Điểu quỳ sụp xuống chân Tề Vĩ Văn, “Tôi không muốn tàn phế đâu!”
Tề Vĩ Văn cười khẩy: “Anh không muốn tàn phế? Chẳng lẽ mấy cô gái bị anh lừa gạt đều muốn đi làm gái chắc?”
“Cô tha cho tôi đi!”
“Miễn bàn!”
