…
Hoắc Đại Thiếu thấy Phó Vân Chiêu chắp tay sau lưng đi ra, không nhịn được buột miệng: "Chà, cái ông họ Phó này ngông nghênh thật đấy! Nếu tôi nhớ không nhầm thì lão ta là kẻ bại trận dưới tay cậu mà!"Thạch Chí Kiên cười, chỉ vào chiếc ghế sofa Phó Vân Chiêu vừa ngồi: “Lẽ nào cậu định cứ đứng nói chuyện với tôi thế?”
Hoắc Đại Thiếu nghe vậy mới đi tới, phịch mông ngồi xuống, còn cầm tách trà Phó Vân Chiêu đã uống lên ngó nghiêng, rồi nhíu mày: “Lại lấy loại trà lởm này ra đãi khách à? Chỗ trà Long Tỉnh tôi tặng cậu đâu, sao không lôi ra?”
“Chỗ trà của cậu tôi uống hết sạch rồi! Bữa nào cậu lại chôm thêm ít nữa qua đây!” Thạch Chí Kiên ngậm xì gà đáp.
“Lấy cái con khỉ! Đấy là đồ quý bố tôi giấu kỹ đấy, tôi phải vất vả lắm mới chôm được cho cậu đấy!” Hoắc Đại Thiếu đảo mắt, “Giờ cậu bảo tôi lấy thêm, chẳng khác nào xui tôi đi làm trộm lần nữa!”
