"Nhưng muốn phá dỡ và xây dựng lại mấy khu nhà ở Thạch Hạp Vĩ này thì đây là một công trình khổng lồ, không chỉ chẳng có công ty lớn nào dám nhận thầu mà ngay cả chính phủ Hồng Kông cũng không gánh nổi." Lưu Khánh Vân nói tiếp: "Nói thẳng ra, nguyên nhân chỉ có một, đó là Thạch Hạp Vĩ thuộc khu ổ chuột, không có lợi nhuận! Mấy tay phát triển bất động sản không kiếm được tiền khi khai thác ở đây, vì người dân ở đây làm gì có tiền mà mua nhà mới! Chính phủ Hồng Kông không gánh nổi cũng vì lý do này, dân quá đông mà lại toàn người nghèo, cho dù nhà mới có giá năm trăm đô la Hồng Kông một thước thì đối với họ cũng là một con số trên trời rồi!"
Thạch Chí Kiên lại gật đầu. Đúng vậy, thị trường bất động sản Hồng Kông hiện đang bùng nổ, rất nhiều công ty bất động sản lớn đều thích gom đất xây nhà, phát triển biệt thự, các tòa nhà cao cấp, hiếm có ai chủ động đến khai thác những khu ổ chuột này. Lý do rất đơn giản, vị trí không đẹp, bán không được giá, ngoài ra còn vướng vấn đề tái định cư cho người dân, mà họ đều là người nghèo, dù có phá đi xây lại cũng chẳng kiếm chác được bao nhiêu.
Về phía chính phủ Hồng Kông, họ cũng rất muốn phá dỡ và xây dựng lại khu này, nhưng vấn đề là còn quá nhiều việc quan trọng hơn phải làm, ví dụ như phát triển giáo dục, xây trường đại học, đào đường hầm, mở rộng đường sá, và cả việc xây dựng các tòa nhà tài chính để củng cố vị thế trung tâm tài chính của Hồng Kông.
Tất cả những công trình này đều cần tiền, và hơn nữa, chúng đều là những "công trình thành tích" có thể tô điểm cho sự cai trị của người Anh ở Hồng Kông. So với việc xây lại Thạch Hạp Vĩ, chúng có ý nghĩa và mang lại lợi ích lớn hơn nhiều.
"Thế nên, Thạch nghị viên, ngài cũng hiểu cho, tuy tôi là Cục trưởng Cục Quy hoạch khu vực Thạch Hạp Vĩ, nhưng tôi cũng lực bất tòng tâm! Nói thẳng ra chỉ một câu thôi, có bột mới gột nên hồ!" Lưu Khánh Vân đánh liều, trút hết ruột gan ra: "Về mặt tài chính, cấp trên không rót kinh phí, đừng nói là xây lại Thạch Hạp Vĩ, ngay cả xây thêm một cái nhà vệ sinh cũng khó như lên trời!"
