Trong phòng khách, hôm nay Thạch Chí Kiên hiếm hoi không đi làm, hắn mặc một bộ đồ ở nhà, miệng ngậm xì gà, đang gọi điện thoại sang Vancouver, Canada.
“Sao rồi, Lạc ca, bên đó vẫn ổn chứ?”
“Ổn cái gì mà ổn? Ban đầu chơi mạt chược ba người thiếu một, có tôi, Trần Tế Cửu với Trư Du Tử. Giờ thì hay rồi, Lam Cương và Hàn Sâm hai thằng chết bầm vừa sang, thế là thành ra năm người thừa một! Tôi là chủ nhà không lẽ lại không nhường khách, thành ra cứ phải ngồi ngoài suốt!”
“Chà, không ngờ Lạc ca lại thảm đến vậy!” Thạch Chí Kiên ngậm xì gà cười, “Hay để tôi dẫn Nhan Hùng và Bá Hào bay qua đó, chúng ta cũng góp một bàn cho đủ?”
“Thế thì còn gì bằng, vé máy bay tôi bao!” Lôi Lạc cười nói.
