Tạ Tây Tựu vội nhìn sang cha mình.
Là một con cáo già trên thương trường, Tạ Thế Hào lập tức ngửi ra mùi cơ hội làm ăn.
“Tây Tựu dạo này không bận gì cả! A Kiên, con có chuyện gì muốn nói với nó à?” Tạ Thế Hào cười híp mắt đứng dậy, cầm bình rượu rót thêm cho cậu con rể quý một ly rượu trắng.
Thạch Chí Kiên nhận lấy ly rượu, kẹp giữa đầu ngón tay xoay nhẹ, cười nói: “Thật ra cũng không có gì, con định mở rộng thêm việc làm ăn bên này, muốn Tây Tựu sang phụ một tay. Dù sao cũng là người nhà, để cậu ấy làm con yên tâm.”
“Ồ, là vậy à!” Tạ Thế Hào làm bộ trầm ngâm rồi ngồi xuống, “Tuy gần đây nó không quá bận, nhưng ta cũng đang tính giao cho nó quản một vài việc. Chỉ là không biết con định mở rộng sang mảng nào?”
