"Ông giải thích cho tôi nghe xem nào, tại sao tôi không thể đưa bạn gái vào ăn cơm? Thế là có ý gì?" Cao Triều Huy thấy chủ nhà hàng xuất hiện thì trong lòng lập tức có thêm tự tin, gã chống nạnh, ra vẻ di chỉ khí sử.
"Dạ chuyện là thế này, tối nay nhà hàng chúng tôi đã được người ta bao trọn rồi, nên không thể tiếp đón thêm khách khác, mong Cao đại thiếu lượng thứ cho!" Chủ nhà hàng biết thân phận đối phương không phải dạng vừa, lập tức hạ mình giải thích với vẻ mặt vô cùng khó xử.
Cao Triều Huy lập tức hừ lạnh, trợn trừng mắt: "Bao trọn? Đứa nào bao trọn? Chẳng lẽ kẻ đó còn oai hơn, nhiều tiền hơn Cao đại thiếu đây chắc? Tôi phải xem rốt cuộc hắn là thằng nào!" Không đợi chủ nhà hàng kịp cản, gã lại hùng hổ đòi xông vào.
Chủ nhà hàng thấy vậy thì sợ xanh mặt, phải biết rằng bộ dạng hung thần ác sát của Nhan Hùng lúc nãy đã sớm khiến ông ta kinh hồn bạt vía rồi.
Quả nhiên, Nhan Hùng ngồi bên trong thấy ngoài cửa có biến, lập tức chuẩn bị đứng dậy...
