Lúc này, người đến viếng Lợi Triệu Thiên ngày càng đông, nhưng phần lớn đều nể mặt Lợi Diệu Tổ mà tới.
Lợi Diệu Tổ hiển nhiên trở thành nhân vật trung tâm. Rất nhiều người vây quanh trò chuyện, khuyên ông "nén bi thương".
Dù nét mặt tiều tụy, nhưng khi đối diện với mọi người, ông vẫn giữ vẻ bình thản, chỉ không ngừng gật đầu cảm tạ.
"Ba, con thấy khách khứa đến cũng hòm hòm rồi," Lợi Tuyết Huyễn sau khi thu xếp ổn thỏa cho Thạch Chí Kiên, bèn quay lại trước mặt Lợi Diệu Tổ lên tiếng.
Lợi Diệu Tổ gật đầu, đưa mắt nhìn quanh hiện trường tang lễ đang ồn ào: "Ừ, cũng hòm hòm rồi! Ai đến được thì cũng đã đến, phô trương hay thể diện của nhà họ Lợi chúng ta như vậy là đủ rồi!"
