"Ha ha ha! Con không biết ngượng hả? Cha chưa thấy ai lại đi tự khen mình bao giờ!" Lợi Diệu Tổ bật cười ha hả.
Lợi Tuyết Huyễn nhân cơ hội cúi người, cầm một miếng dưa hấu nhét vào miệng Lợi Diệu Tổ: "Cha ăn miếng dưa hấu đi đã!"
"Chà, ngọt quá! Được con gái cưng đút cho ăn có khác!" Lợi Diệu Tổ cắn miếng dưa hấu to, ăn vô cùng ngon lành. "Dưa hấu ở Mạn Cốc không giống dưa hấu ở Hồng Kông lắm, ngọt hơn một chút, nhiều nước hơn! Nhưng ngẫm lại, cha vẫn thích dưa hấu bên Hồng Kông hơn!"
"Nhớ hồi còn ở Hồng Kông, mỗi dịp Tết đến là đám trẻ con lại thích tụ tập nô đùa ầm ĩ. Cha thấy chúng nghịch ngợm quá nên mới ra một yêu cầu, bảo mỗi đứa phải kiếm cho bằng được một quả dưa hấu, đứa nào làm được thì Quá niên hồng bao sẽ được nhân đôi! Con cũng biết đấy, mùa đông ở Hồng Kông đào đâu ra dưa hấu, không là Bạc lai phẩm nhập từ nơi khác về thì cũng là dưa hấu ép chín ngoài đồng, chất lượng đều rất tệ, ăn chẳng ngọt chút nào."
"Con đoán xem tụi nó làm thế nào? Có đứa chạy tót ra chợ trái cây vung tiền mua giá cao, có đứa thì dứt khoát bỏ cuộc luôn. Chỉ có anh họ con, Lợi Triệu Thiên, là đứa thông minh nhất."Lợi Diệu Tổ vừa ăn dưa hấu, dòng suy tưởng vừa trôi về quá khứ: “Thằng bé lại gọi điện cho bên chợ trái cây, bảo mấy người bán hàng là nó muốn đặt vài quả dưa, lát nữa sẽ có người qua trả tiền, bảo ông chủ cứ giao dưa đến trước! Thế là một cảnh tượng thú vị đã xảy ra, dưa hấu được giao đến tận cửa, còn mấy đứa hì hục chạy đi mua dưa lại biến thành kẻ bị hớ, phải trả tiền thay cho nó!”
