"Cao tiên sinh quả nhiên rộng lượng! Đúng thế, mọi người đều là người nhà cả, kiếm tiền mới là quan trọng nhất! À phải rồi, lát nữa Đại hội bầu cử bắt đầu, ai ủng hộ Cao tiên sinh thì đến lúc đó nhớ bỏ cho ông ấy một phiếu nhé!" Bạch Trường Thanh cố gắng nặn ra nụ cười trông thân thiện một chút, còn chủ động giúp Cao Vạn Quân vận động hành lang.
Tạ Quảng Nghĩa vẫn muốn nổi nóng, nhưng bị Lô Vinh Sinh cản lại, thấp giọng nhắc nhở: "Ông chê mình gây rắc rối còn chưa đủ à?"
Tạ Quảng Nghĩa lúc này mới chịu ngồi yên, nhưng vẻ mặt vẫn đầy hậm hực.
Những người khác cũng nhao nhao giơ tay tán thành: "Ông chủ Bạch nói chí phải, lá phiếu này đương nhiên chúng tôi phải bầu rồi!"
Cao Vạn Quân đưa mắt nhìn quanh phòng họp: "Vậy tôi xin cảm ơn trước! Thực ra cái ghế Chủ tịch này tôi có ngồi hay không cũng chẳng sao, vấn đề là, bây giờ ai đủ tư cách?" Giọng điệu ngạo mạn, ánh mắt bễ nghễ, thần thái vô cùng hống hách.
