Thạch Chí Kiên lao tới vươn tay ra chụp lấy!
Vừa vặn túm được vạt áo của Lợi Triệu Thiên.
Thạch Chí Kiên nghiến răng dùng hết sức bình sinh giữ chặt lấy hắn, không để hắn rơi xuống.
Cả người Lợi Triệu Thiên lơ lửng giữa không trung, gió đêm thổi lạnh buốt khuôn mặt hắn.
Hắn ngẩng đầu nhìn Thạch Chí Kiên, mỉm cười: "Anh buông tay đi! Tôi không oán trách anh đâu!"
