Nhan Hùng ngậm điếu xì gà rít một hơi, rồi cúi người phả thẳng làn khói vào mặt Tạ Thế Hào: "Ông không cho tôi nói cũng vô dụng thôi. Ông đã làm ra chuyện gì, thì phải trả giá gấp mười lần để đền tội!"
Nghe vậy, toàn thân Tạ Thế Hào run bần bật. Đột nhiên như nhớ ra điều gì, lão vội vàng ôm chặt lấy chân Nhan Hùng: "Thế này đi, tôi nhận hết! Tất cả đều do một tay tôi làm! Tha cho các con tôi, được không?"
Nhan Hùng đưa tay đỡ Tạ Thế Hào đứng dậy: "Ông xem, thái độ thế này có phải ngoan không! Cứ cố đấm ăn xôi làm gì? Thật ra tôi cũng thừa biết, ông là dân làm ăn mà, sao có gan làm mấy trò ám sát cơ chứ, chắc chắn là có kẻ đứng sau giật dây! Nào, nói tôi nghe, rốt cuộc kẻ đó là ai?"
Đối mặt với vẻ mặt "hòa nhã" của Nhan Hùng, không hiểu sao Tạ Thế Hào lại càng cảm thấy rợn tóc gáy: "Tôi... không có ai giật dây cả. Tôi đã nói rồi, tất cả đều là do một mình tôi làm!"
"NO! NO! NO!" Nhan Hùng giơ một ngón tay lên lắc lắc trước mặt Tạ Thế Hào, "Ông nói vậy là hư rồi đấy, ông mà hư là tôi sẽ giận lắm nha! Hơn nữa, bầu không khí của chúng ta vừa rồi đang tốt đẹp biết bao, ông cũng không muốn phá hỏng nó đâu nhỉ?"Nói xong, Nhan Hùng chậm rãi tiến lại gần, ánh mắt gã dán chặt vào Tạ Thế Hào, gằn từng chữ: "Bây giờ nói cho tôi biết, kẻ chủ mưu đứng sau rốt cuộc là ai?"
