Tạ Thế Hào chắp tay sau lưng, thong thả bước vào phòng của Dịch Chung.
Căn phòng này nằm ngay phía sau sòng bạc, mà sòng bạc này lại do chính Tạ Thế Hào bỏ tiền ra cho Dịch Chung mở.
Năm xưa, Dịch Chung dẫn theo mấy anh em trốn sang Thái Lan, trong tay chẳng có bao nhiêu tiền, lại không chốn nương thân, có thể nói là thê thảm chẳng khác gì "chó mất chủ".
Nếu không nhờ Tạ Thế Hào đã nghe danh gã ở Hồng Kông từ lâu, bất chấp sự gây khó dễ của cảnh sát Thái Lan mà cưu mang gã, lại còn bỏ vốn giúp gã mở Cát Tường Sòng Bạc này, thì e rằng "mãnh nhân" Dịch Chung lừng lẫy một thời đến chỗ chui ra chui vào cũng chẳng có.
Tạ Thế Hào đánh giá căn phòng riêng của Dịch Chung. Phòng ốc cực kỳ đơn sơ, ngoài một cái tủ rượu và một bao cát tập đấm bốc ra thì chẳng còn gì khác. Lão cười bảo: “Nghe nói sòng bạc làm ăn khá lắm, năm qua cậu cũng kiếm chác được không ít, sao vẫn ở chỗ tồi tàn thế này?”
