“Ồ, tôi biết rồi, chắc chắn là bạn của Thạch tiên sinh. Tôi biết ngay là ngài quan hệ rộng mà!” A Cát cười hì hì nịnh nọt.
Thạch Chí Kiên gật đầu: “Thế nên cậu nhất định phải tiếp đón người ta cho chu đáo, chuyện ăn ở cứ sắp xếp cho thật ổn thỏa vào.”
“Thạch tiên sinh cứ yên tâm, A Cát bây giờ đâu còn là A Cát của ngày xưa nữa!” A Cát tự hào vỗ ngực.
Đúng vậy, A Cát trước kia mù tịt mọi thứ, chỉ biết cắm đầu chèo thuyền. Nhưng A Cát bây giờ không những thi đậu bằng lái xe ô tô, mà còn biết chạy việc vặt cho Thạch Chí Kiên đâu ra đấy.
Hơn nữa, từ ngày đi theo Thạch Chí Kiên, A Cát đã tìm lại được sự tự tin của một thằng đàn ông. Vợ ở nhà chẳng dám khinh thường gã nữa, đám hàng xóm láng giềng vốn hay coi rẻ gã nay cũng bắt đầu gọi gã một tiếng “A Cát tiên sinh”, chứ chẳng ai dám gọi là “A Cát phế vật” nữa.
