"Sao lại không nghiêm trọng? Mắt nhìn người của cha chuẩn lắm đấy! Khoan nói chuyện khác, Kẻ họ Thạch này trong bụng toàn mưu hèn kế bẩn, tuyệt đối chẳng phải loại tốt lành gì! Nếu rước về Lợi gia chúng ta, chắc chắn là dẫn sói vào nhà!" Lợi Diệu Tổ trịnh trọng cảnh báo: "Cho nên con phải tránh xa gã ra một chút, ngàn vạn lần đừng để gã lừa!"
"Vậy còn chuyện hợp tác làm ăn giữa con với gã hiện giờ—"
"Đấy, nhắc đến chuyện làm ăn thì đây mới là trọng điểm!" Lợi Diệu Tổ vội nuốt miếng cam trong miệng xuống, bày ra dáng vẻ của một con cáo già xảo quyệt: "Dù sao con cũng đã hợp tác với Tập đoàn Thần Thoại rồi, cần gì phải để tâm đến thằng nhóc họ Thạch này nữa? Dứt khoát đá gã đi, nẫng lấy cái bí quyết nghiên cứu và phát triển trong tay gã, rồi con tự mình tách ra làm riêng!"
"Trời đất, cha âm hiểm quá đi mất!" Lợi Tuyết Huyễn trợn tròn mắt nhìn cha mình.
"Âm hiểm cái gì mà âm hiểm? Đây gọi là mưu lược, hiểu chưa? Làm người không thể quá thật thà, nhất là dân làm ăn như chúng ta, phải giống như đi câu cá, nhất định phải canh chuẩn thời cơ!" Lợi Diệu Tổ tận tình dạy bảo: "Lần này chúng ta tách ra làm riêng, đá Kẻ họ Thạch đi! Cũng coi như dạy cho gã một bài học là đừng quá tin người, ăn một miếng, khôn ra một chút mà! Tính ra, gã học được kinh nghiệm, có thêm vốn sống thì cũng đâu có thiệt thòi gì!"
