"Đồ nghịch tử! Khụ khụ khụ!" Tạ Thế Hào ôm ngực, ho sặc sụa.
"Cha, cha sao thế?"
"Cha không sao chứ ạ?"
Tạ Tây Tựu và Tạ Băng Thiến cuống quýt tiến lên đỡ lấy lão.
Tạ Thế Hào xua tay: "Cha không sao, hai đứa đừng lo! Chỉ là... cha nghĩ nát óc cũng không hiểu nổi rốt cuộc cuộc điện thoại đó đã nói cái quái gì, mà lại có thể khiến lão họ Bành kia thay đổi tâm ý!"
