Nghe vậy, mọi người không những không cảm thấy Thượng tướng Bành Bỉnh đang nói khoác, ngược lại còn bị khí thế bá đạo toát ra từ ông ta làm cho khuất phục.
Tạ Băng Thiến cười đáp: "Đa tạ Tướng quân đã ưu ái, nhưng mà..." Cô vô tình hay cố ý liếc nhìn Thạch Chí Kiên, "nhưng có người vẫn chưa chịu từ bỏ ý định đâu!"
"Thế à?" Bành Bỉnh lại dùng ánh mắt khinh miệt nhìn về phía Thạch Chí Kiên. "Ván đã đóng thuyền rồi, dù không cam tâm thì làm được gì? Một con kiến hôi bé nhỏ mà cũng đòi lật trời sao?"
Câu nói này không chỉ đơn thuần là khinh miệt nữa, mà quả thực là coi khinh ra mặt!
Đổi lại là người bình thường bị Bành Bỉnh châm chọc như vậy, có lẽ đã sớm đỏ mặt tía tai. Kẻ nào định lực kém một chút khéo còn nổi điên, hất tay áo bỏ đi thẳng.
