"Tình hình sao rồi? Đám lính này thật sự nhắm vào thằng chết bầm Thạch Chí Kiên đó à?"
Giờ phút này, Giám đốc Jonathan hoàn toàn chết sững, hắn vạn lần không ngờ suy đoán của mình lại trúng phóc!
Mike cũng kinh ngạc ra mặt: "Sao lại thế này được? Rốt cuộc thằng cha Thạch Chí Kiên đó là ai?"
"Mặc kệ hắn là ai, bây giờ chúng ta nhất định phải trụ vững!" Jonathan nghiến răng, "Tôi xuống dưới giữ chân đám lính đó, cậu ra phía sau trông chừng thằng chết bầm Thạch Chí Kiên kia, tuyệt đối không được để xảy ra chuyện!"
Nghe vậy, Mike rùng mình ớn lạnh. Hắn lờ mờ cảm thấy mọi chuyện đến nước này đã không còn là vấn đề có giữ chân được hay không nữa. Hắn vừa há miệng định nói gì đó thì thấy Jonathan đã ăn mặc chỉnh tề, đội mũ cảnh sát lên đầu rồi bảo: "Dù sao chúng ta cũng là cảnh sát, nếu bị mấy tên lính lác này hăm dọa mà đã nhận thua thì sau này còn lăn lộn kiểu gì nữa?"
