Chỉ có Bạch Trường Thanh mới hiểu, ban nãy lúc ông ta giới thiệu Thạch Chí Kiên với các thành viên trong hiệp hội, hắn không hề để lộ chút ý định xun xoe, bợ đỡ nào. Ngược lại, hắn còn mang đến cho ông ta cảm giác kẻ cả, bề trên, cứ như thể đám cáo già kia mới đang chủ động nịnh nọt Thạch Chí Kiên, chứ không phải hắn đang đi lấy lòng họ.
Một cảm giác rất đỗi kỳ lạ!
Nhưng kỳ lạ hơn nữa là, cảm giác ấy lại khiến Bạch Trường Thanh thấy... vô cùng hợp lý!
Cứ như thể Thạch Chí Kiên sinh ra đã mang mệnh đế vương, từng lời ăn tiếng nói, từng cử chỉ hành động đều toát lên khí chất bễ nghễ thiên hạ, còn đám người ở đây đều giống như bề tôi của hắn vậy...
Thực ra lúc này, không riêng gì Bạch Trường Thanh, mà ngay cả Lợi Diệu Tổ, Tạ Quảng Nghĩa cùng những người đang đứng quan sát bên cạnh cũng có chung thứ cảm giác ấy.
