Cả phòng họp im phăng phắc, chẳng ai muốn đứng ra nói đỡ cho Phùng Quốc Quyền vào lúc này để tránh rước họa vào thân.
Ngay lúc Lý Đại Tề đang mang vẻ mặt đắc ý, cảm thấy bản thân đã kiểm soát được toàn cục thì "Bốp! Bốp! Bốp!", đột nhiên có người vỗ tay.
Nhìn sang, người đó thình lình lại là Thạch Chí Kiên.
Thạch Chí Kiên cười tủm tỉm, vừa vỗ tay hướng về phía Lý Đại Tề vừa khen: "Nói hay lắm!"
Lý Đại Tề ném cho hắn một ánh nhìn khinh khỉnh.
