Thạch Chí Kiên móc ra một nắm tiền xu, bỏ vài đồng vào từng chiếc lon, tiếng xu va vào thành lon kêu leng keng vui tai.
Lũ trẻ thấy Thạch Chí Kiên hào phóng như vậy, đứa nào đứa nấy sụt sịt mũi mừng rơn, rối rít cúi đầu cảm ơn.
Thạch Chí Kiên cũng chẳng chê bẩn, vỗ vỗ cái đầu nhỏ của chúng dặn dò: “Đừng có suốt ngày lang thang xin ăn ngoài đường, ráng mà học hành tử tế mới đổi đời được!”
Lũ trẻ chẳng biết có hiểu hay không, cứ gật đầu lia lịa rồi cười đùa chạy biến.
Thạch Chí Kiên quay người định lên lầu thì một người bán Hạt dẻ rang đường bên cạnh thấy hắn hào phóng, đến đám ăn xin nhí cũng cho nhiều tiền thế, bèn vội vàng mời mọc: “Tiên sinh, có muốn mua một gói Hạt dẻ rang đường ăn thử không?”
