"Ngại quá, cô Tạ này, tính tôi nó quái gở, xương cốt lại cứng, cả đời chỉ thích làm người chứ không khoái làm chó, nhất là loại chó Haba để người ta dắt mũi!" Thạch Chí Kiên vẻ mặt thản nhiên, lời lẽ gay gắt đối chọi với Tạ Băng Thiến.
Tạ Băng Thiến bật cười, vươn tay lấy lại chiếc phong bì dày cộp, liếc nhìn Thạch Chí Kiên đầy ngạo nghễ: "Anh không hối hận chứ?"
"Không hối hận!"
"Tốt lắm!" Tạ Băng Thiến dùng hai ngón tay thon dài kẹp phong bì ném ra sau lưng: "Vậy thì tiếc thật, anh sẽ chẳng nhận được cái gì đâu!"
Chiếc phong bì đựng đầy chi phiếu rơi xuống đất. A Ngốc nhanh tay lẹ mắt cúi xuống nhặt lên, phủi sạch bụi bặm rồi ngẩng đầu nhìn Thạch Chí Kiên, giọng trêu chọc: "Hai mươi vạn đấy! Này họ Thạch, tôi thấy anh nên cân nhắc lại đề nghị của Tam tiểu thư nhà tôi đi."
